QUAY TIN TỨC

Giá trị của tin tức:

Quay phim là người có kỹ năng sử dụng thiết bị ghi lại hình ảnh có giá trị cho tin tức.

Vậy giá trị của tin tức được nhìn nhận trên những yếu tố nào?

Thứ nhất, giá trị tin tức nằm ở bản thân sự kiện, chính sự kiện đó làm công chúng quan tâm. Do đó các hãng thông tấn lớn luôn có mặt ở những điểm nóng trên thế giới: xung đột, chiến tranh, thiên tai, dịch bệnh…

Thứ hai: Hình ảnh luôn mang lại giá trị chân thực từ cuộc sống, đó là thông tin chính xác có địa chỉ, truyền hình trực tiếp là cách thông tin nhanh và xác thực nhất.

Thứ ba: Hình ảnh trên truyền hình còn mang giá trị “nghệ thuật” nhở kỹ năng quay phim, dựng phim, tiếng động… đó là các yếu tố kỹ thuật, nghề nghiệp mang lại cho người xem.

Một số lưu ý khi quay tin tức:

Đừng chậm trẽ: sự kiện không chờ bạn, truyền hình luôn cần cái “đang” diễ ra.

Đừng ỷ nại vào lời bình: hãy chủ động để thông tin cho khán giả bằng hình ảnh.

Đừng ngại khó: quay phim là nghề vất vả, hãy chịu khó di chuyển để có hình ảnh tốt nhất. Hình ảnh càng gần tâm sự kiện càng có giá trị. (Tôi đã xem hình ảnh của một cô sinh viên truyền hình vác máy lội xuống bùn ven sông Hồng để quay cảnh cuộc sống người dân làng chài, đó là những cảnh tốt nhờ ống kính “nhập cuộc”)

Đừng bỏ cuộc: không phải mọi chủ đề đều dễ dàng quay được hình ảnh, chúng ta phải tìm nhiều cách để có nó.

Đừng quên tiếng động: khi quay phim hãy lắng nghe tiếng động tại hiện trường, đôi khi tiếng động nói được nhiều điều. Khán giả không chỉ nhìn thấy mà còn muốn nghe thấy.

Còn nhiều điều lưu ý nữa nhưng có lẽ “4Đ” là điều cần thiết cho mỗi quay phim hàng ngày sản xuất rất nhiều tin tức – phóng sự phát sóng trên truyền hình.

(Đinh Ngọc Sơn – Khoa Phát thanh – Truyền hình -HVBC&TT)

Phóng struyn hình

Nếu tin tức là những “thông báo” ngắn gọn thì phóng sự là “câu chuyện” làm rõ hơn một chủ đề nào đó.

Phóng sự truyền hình là một chủ đề mà từ đó phóng viên xây dựng một câu chuyện.

Chủ đề là xuất phát điểm của phóng sự.

Câu chuyện kể là giá trị gia tănơg, là thông tin được phóng viên xử lý một cách có phương

pháp, chứ không chỉ đơn giản là thuật lại thông tin theo kiểu “nghe nói rằng…”, hay tệ

hơn là “nghe đồn rằng…”

Cuc hp ban biên tp

- Xem các báo ra ngày hôm đó giúp mọi thành viên trong ban biên tập nắm vững

thời sự trong ngày;

- Danh sách dkiến các kin sdin ra, do mọi người cùng xây dựng, giúp

chuẩn bị sự kiện từ sớm, ví dụ như liên hệ trước với người cần phỏng vấn, tìm và

đọc trước các tài liệu liên quan, dự kiến các thiết bị cần thiết;

- Dhp báo đôi khi cũng là cách tốt để có thông tin, đặt câu hỏi và tìm nhanh

được những người cần gặp. Nhưng họp báo lại rất nghèo hình ảnh. Tốt hơn cả là

tìm ra một vài chủ đề liên quan để làm thành phóng sự, còn hình cuộc họp báo thì

chỉ nên để người dẫn làm tin off, trước khi dẫn vào phóng sự.

Trong cuộc họp hàng sáng của ban biên tập, phải xác định rõ cả chủ đề và góc độ (câu

chuyện) của phóng sự.

Ví dụ : Chủ đề: « Dịch cúm gia cầm»

Góc độ 1: cho tới hôm qua thì mọi châu lục đều có cúm gia cầm;

Góc độ 2: chính phủ giảm thuế để giúp người nuôi gà;

Góc độ 3: các gia đình giảm tiêu thụ thịt gà;

Góc độ 4: thịt gà bị cấm trong cantine trường học;

Góc độ 5: các vườn thú cách ly các khu trưng bày chim.

Cần phải la chn chứ không thể xử l ý nhiều góc độ trong cùng một phóng sự 2 phút.

Nếu chủ đề quan trọng thì tách ra làm hai câu chuyện riêng biệt, chứ đừng làm một phóng

sự kể về hai câu chuyện. Mỗi phóng sự truyền hình 2 phút chỉ kể một câu chuyện, và chỉ

có một góc độ mà thôi. Nếu phóng sự dài từ 2 đến 4 phút thì có thể gộp 2 câu chuyện

(nhưng phải hết sức chú ý lúc chuyển từ câu chuyện 1 sang câu chuyện 2!). Dài hơn nữa

thì không phải là phóng sự nữa rồi, đó là việc của phim tài liệu và tạp chí.

Cũng chính trong cuộc họp hàng sáng của ban biên tập, phải xác định ngay cách xử lý

thông tin và độ dài của thông tin đó trên sóng (tin ngắn, hay off, hay phóng sự, có dùng

hình tư liệu hay không, có khách mời trên trường quay hay không…). Phải nghĩ xem với

chủ đề cụ thể này thì hình thức nào là phù hợp nhất.

Bản tin là một tổng thể hài hòa có cấu trúc, phải luôn nghĩ tới điều này. Nhịp độ bản tin là

cực kỳ quan trọng, nếu ta không muốn tạo cho người xem cảm giác « xâu chuỗi hạt », các

tin tức với cùng một độ dài và cùng một nhịp độ nối tiếp nhau tin nọ sau tin kia… mỗi

thông tin phải có hình thức xử l ý phù hợp và độ dài phù hợp.

Ví dụ : Nhân kỷ niệm 200 một tòa nhà cổ nay được dùng làm tòa thị chính, có thể xử lý

thông tin dưới 2 góc độ theo 2 phương pháp khác nhau:

Một chủ đề « lịch sử tòa nhà » chỉ dùng đến hình và ảnh tư liệu;

Một chủ đề ngắn hơn kể lại buổi lể.

Cùng nên nghĩ ngay từ khi họp giao ban buổi sáng về phương pháp xử lý mỗi phóng sự

cụ thể: làm chân dung, hay nhắc lại các sự kiện chính (ví dụ phóng sự nhắc lại các sự

kiện chính của một vụ án nếu hôm nay tin thời sự là mở phiên tòa), hay cung cấp các

thông tin giúp người xem điều chỉnh hành vi (ví dụ phóng sự về các biện pháp cần áp

dụng ngay nếu trong nhà có nuôi chim cảnh khi dịch cúm gà xuất hiện), hay phóng sự có

các nhân chứng kể lại sự kiện…

Các phn ca bn tin

Chính trị, thời sự quốc tế, xã hội, kinh tế, khoa học, sức khỏe, pháp luật, môi trường, văn

hóa, thể thao là các phần chính. Một bản tin thời sự phải cố gắng cân đối được các phần

này, vì chỉ có vậy bản tin mới phong phú và có nhịp độ phù hợp.

Tất nhiên là một số chủ đề có thể cùng lúc thuộc về cả hai lĩnh vực.

Ví dụ : 2 đến 3 chủ đề về dịch cúm gia cầm. Một chủ đề kể về các biện pháp môi trường,

một chủ đề giải thích về virus H5N1, một chủ đề về hậu quả về mặt kinh tế của dịch.

Việc cuối cùng của cuộc họp giao ban sáng là sắp xếp thứ tự tin cho bản tin, dù cho trong

ngày thứ tự này có bị đảo lộn do có những diễn biến thời sự mới. Phóng sự nào mở đầu

bản tin ? Phóng sự nào kết thúc bản tin ? Sẽ đưa tin gì vào trong head-line ?…

Nếu có nhiều thông tin quan trọng nhưng nghèo hình ảnh thì nên nghĩ tới đồ họa vi tính.

Các bảng chữ, biểu đồ động có thể giúp giải thích một chủ đề nghèo hình và tránh được

việc dùng đi dùng lại các hình « lấp chỗ trống ». Một số thông tin có thể được người dẫn

làm « tin lời », hoặc thêm một câu khi hết phóng sự, ví dụ sau khi xem xong phóng sự về

một triển lãm tranh, người dẫn sẽ nói thêm triển lãm này ở đâu và mở cửa đến bao giờ.

Một khi đã lựa chọn xong, mọi người sẽ cùng xây dựng một « vỏ bản tin » (hoặc « vỏ bản

tin dự kiến », giúp cả ban biên tập có một cái nhìn tổng thể về bản tin, với độ dài dự kiến

cho mỗi phóng sự.

Sp xếp thttin

Sắp xếp tin rất quan trọng, vì tin sắp xếp theo thứ tự hợp lý sẽ bảo đảm được nhịp độ bản

tin. Phải lưu ý để không xếp một loạt phóng sự « hạng nặng » liên tiếp nhau ở phần đầu

bản tin và dồn các phóng sự còn lại vào phần cuối, mà nên tạo ra các « đỉnh điểm » một

cách đều đặn trong suốt bản tin

(Stv -Ajc)

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

Theo dõi

Get every new post delivered to your Inbox.

%d bloggers like this: